|
|||||||
|
|||||||
|
|||||||
|
|||||||
|
|||||||
|
Các tin khác...
|
|||||||
Thư ngỏ
Tin khác
Cộng đồng "Thắp Sáng Niềm Tin"
Blog quỹ
Cậu bé bẻ măng ước mơ trở thành kỹ sư điện tử
Ngày nhận được giấy báo đỗ đại học, cùng với niềm vui của Núi là sự hãnh diện và tự hào dâng tràn trong khóe mắt của những người làm cha, làm mẹ. Nhưng bên cạnh niềm vui ấy là nỗi lo canh cánh về khoàn chi phí cho cậu con trai khi đi học ở chốn thị thành. Mặc dù nỗi lo vẫn còn đó nhưng chưa khi nào Núi ngừng cố gắng để có một ngày mai tươi sáng hơn....
|
Gameshow - Giải trí
Đừng vội xét đoán
Vừa nhận được điện thoại, vị bác sĩ vội vã tới bệnh viện. Ông khoác vội trang phục phẫu thuật và tiến ngay tới phòng mổ. Lúc đó, người cha của cậu bé sắp sửa phẫu thuật đang ngồi đợi tại cửa phòng....
|


Cách đây tròn một năm, Đỗ Đức Hào, nay đã là sinh viên trường ĐH Khoa học Tự nhiên (ĐHQG – TP HCM), cũng có tâm trạng lo lắng và cả háo hức như bao sĩ tử khác. Nhưng với Hào, đằng sau bộ hồ sơ dự tuyển vào ĐH còn là một câu chuyện dài về những nỗ lực và ước mơ.
Trịnh Ngọc Diệu – anh chàng có cái tên hơi nữ tính, xuất thân từ dân “chăn nuôi trồng trọt” (CNTT – công nghệ thông tin) của trường ĐH Khoa học Tự nhiên (ĐHQG – TP HCM). Cuộc sống này tươi đẹp hơn vì luôn có những ước mơ, có lẽ vậy. Ước mơ không phải là một cái gì sẵn có, cũng không phải là một cái gì không thể có mà ước mơ là một con đường, điều quan trọng là mỗi người cần phải biết khai phá và vượt qua. Ước mơ của chàng trai “chăn nuôi trồng trọt” cũng bình dị và rất đỗi gần gũi.
Vậy là bây giờ, tôi, một cô bé ngây thơ và có những suy nghĩ trẻ con, ngốc nghếch đã là một cô sinh viên năm ba. Không còn nhiều thời gian nữa là tôi sẽ phải kết thúc cuộc sống sinh viên. Cuộc sống trôi đi thật nhanh. Mới hôm nào còn bỡ ngỡ vào trường, bỡ ngỡ với một môi trường mới. Cuộc sống ở thành thị thật khác, nó không êm ả và yên bình như cuộc sống ở quê. Ở đây dường như mọi người đều đặt mình trong sự hối hả, vội vàng.Và tôi cũng đã tự mình để tập quen với cuộc sống ấy. Tôi khiến mình trở nên vội vã hơn, bận rộn với công việc học ở trường và lập kế hoạch làm thêm, đi gia sư nữa. Nhưng có thể nói tôi là một người rất may mắn, bởi lẽ trong cuộc sống xô đẩy ấy tôi đã có sự giúp đỡ ủng hộ của chính gia đình mình. Chính những người thân trong gia đình đã giúp tôi vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, làm tôi vơi đi nỗi nhớ nhà khi tôi còn là cô sinh viên năm nhất.
Hắn sinh ra trong một gia đình nông gốc. Cái nghèo đã bám lấy gia đình hắn từ mấy đời chẳng ai biết nữa. Ba hắn mồ côi từ lúc lên năm, ở với cô dượng, nai lưng quần quật làm giàu cho họ rồi ra riêng với hai bàn tay trắng. Ba hắn lập gia đình, rồi một lèo, ba thằng ngỗng đực, ba anh em hắn ra đời. Hắn là con đầu. Và cái nghèo, lại càng có lý do để đeo bám lấy gia đình hắn, như các cụ vẫn thường bảo nhau “tam nam bất phú”. Nó thấm vào từ câu hát ru anh em hắn vẫn nghe từ lúc còn nằm trong nôi “À ơi…Cây khô xuống nước cũng khô - Người nghèo đi tới nơi mô cũng nghèo…” Nó rơi thẳng từng giọt xuống mắt hắn như những hạt mưa tháng mười lọt qua từng miếng tôn thủng lỗ chỗ trên mái nhà…