Bởi cái nghèo mà dường như nung nấu trong mấy anh em nó một ý chí quyết tâm, một nghị lực để vươn lên thoát khỏi cái nghèo khó ấy! Mấy anh em tự nhủ như thế. Thế rồi số phận cũng đã không phụ gia đình nó, hai anh nó lần lượt đỗ Đại học, nó cũng đã đỗ được vào hai trường Đại học mà nó ao ước. Một con đường mới, một tương lai rộng lớn mới đang chờ đón nó.
Biết tin đỗ Đại học, gia đình nó mừng lắm và nó cũng mừng, nhưng… niềm vui đó có trọn vẹn đâu. Lại một gánh nặng thêm cho gia đình! Nó trăn trở. Và trong nó có ý định sẽ không đi học nữa. Với nó lúc này, tiếp tục đến trường, bước chân vào giảng đường Đại học như là một tia hi vọng rất mong manh, cổng trường Đại học lúc này chỉ như là một giấc mơ vậy.
Tưởng chừng như niềm mơ ước đó sẽ chẳng thể nào thành hiện thực nếu không có cái ngày đó – ngày mà anh Phong về thăm nhà nó. Lúc ấy đang là mùa mưa, đường quê nó bùn và lầy lội lắm, vậy mà các anh trong Quỹ học bổng đã không ngại đường sá xa xôi, về đến tận nhà nó.
Cuộc đời đã thực sự mỉm cười cùng nó thật rồi! Cũng như bao bạn khác, nó đã rất sung sướng và hạnh phúc khi nhận được sự giúp đỡ của quỹ học bổng “Thắp Sáng Niềm Tin”. Quỹ học bổng đã thực sự là mái nhà chung cho nó và tất cả những bạn như nó. Chúng nó luôn nhận được sự giúp đỡ, dìu dắt tận tình của các anh chị và cô chú trong ban điều hành Quỹ.
Vẫn là những lần về nhà, vẫn là “tiếp đạn” hay là “xúc gạo” hay gì đó. Hay là những lúc thấy ba má nó tất bật với công việc đồng áng, hay những lúc phải bán vội những chú lợn chưa lớn, chắt chiu từng đồng cho ba anh em nó ra Đà Nẵng ăn học. Nhưng dạo này đỡ lắm, ba má nó cũng đã an tâm hơn, bớt “gánh nặng” hơn rồi! Đơn giản là vì ba má nó hạnh phúc hơn khi biết rằng đứa con gái mình đã có thêm một ngôi nhà thứ hai – ngôi nhà luôn có nhiều tình thương và tràn ngập tiếng cười.
Hai mươi tuổi – bây giờ là một chặng đường đầy khó khăn, một bước ngoặc lớn của cuộc đời nó, nó bắt đầu phải tự đứng vững bằng hai chân của nó, bắt đầu một cuộc sống tự lập. hằng ngày nó sẽ không còn được sống cùng ba má nó, sẽ không còn được chia sẻ những niềm vui nỗi buồn mà nó đã gặp phải trong cuộc sống, sẽ không còn những lúc chạy vào vừa khóc vừa kể chuyện cho má nó nghe. Nhưng nó sẽ vẫn vững tin bước vào đời vì nó biết rằng xung quanh nó còn có rất nhiều người luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ nó, nó đã như có thêm một gia đình, một đại gia đình lớn – gia đình “Thắp Sáng Niềm Tin”.
Đến với ngôi nhà “Thắp Sáng Niềm Tin”, nó và tất cả những bạn như nó không chỉ nhận được sự tài trợ lớn về nguồn tài chính mà trên tất cả, đó là sự cảm thông, chia sẻ, giúp đỡ của các anh chị, cô chú. Đồng thời Quỹ còn tổ chức nhiều hoạt động sinh hoạt – giao lưu, các buổi hoạt động văn hóa để trang bị cho chúng nó những kiến thức, kinh nghiệm học tập, cũng như ngoài cuộc sống…để tất cả có thể vượt lên số phận và làm chủ tương lai của chính mình.
Giờ đây khi đang là sinh viên năm hai của trường ĐH Ngoại Ngữ Đà Nẵng, là người nhận được sự giúp đỡ của Quỹ hơn một năm nay, đối với nó là một điều may mắn. Nơi đây, nó được gặp gỡ những người đồng cảnh ngộ như nó. Nó có thể chia sẻ những điều mà nó thắc mắc hay những vướng bận đời thường mà không chút rụt rè, tự ti hay mặc cảm. Từ sâu thẳm trong thâm tâm nó, thực sự rất biết ơn sự giúp đỡ , sự hỗ trợ tận tình của các anh chị, cô chú trong công ty. Gia đình nó cũng đã vơi đi bao khó khăn, nhọc nhằn rất nhiều.
Nó rất vui và tự hào khi mình là thành viên của ngôi nhà chung “Thắp Sáng Niềm Tin”. Từ khi là một “đứa con” của Quỹ, nó đã rút ra được rất nhiều bài học cuộc sống, bài học làm người: con người sống phải có niềm tin, có ước mơ, và có nghị lực, biết vượt qua tất cả mặc cảm, tự ti để vươn lên sống thật tốt và ý nghĩa để không phụ sự kì vọng của ba má nó, sự giúp đỡ mà Quỹ đã mang lại.
Đâu đó trong nó hiện lên một câu nói quen thuộc mà ai đó đã từng nói với nó: “con người ngại bước đi vì sợ chân sẽ bị gãy, nhưng nếu không dám bước đi thì khác gì chân đã gãy..”. Nó sẽ ghi nhớ mãi câu nói ấy, nó sẽ sống hết mình với cuộc đời để không hổ thẹn với ba má nó, với gia đình “Thắp Sáng Niềm Tin” mà nó đang gắn bó. Ba má nó có động lực là vì nó, vì bốn anh em nó, vậy tại sao nó lại không thể làm điều ngược lại khi mà bây giờ nó đã có chỗ dựa vững chắc nhất của gia đình “Thắp Sáng Niềm Tin”.
Cuối cùng, một lần nữa cho em gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến các anh chị, cô chú trong Quỹ học bổng. Chúc các anh chị, cô chú luôn mạnh khỏe, vui vẻ và thành đạt.
Huỳnh Thị Hồng Hạnh - Khoa Nhật- Hàn- Thái - Đại học Ngoại ngữ Đà Nẵng
Tags