Mẹ ơi! Quê mình mùa mưa lại đến?
Mùa mưa này khác hẳn mọi mùa mưa,
Đứa con khờ giờ xa mẹ, vắng cha.
Chắc mẹ cũng buồn, cũng nhớ con lắm!
Mẹ, mẹ ơi! Mẹ đừng buồn mẹ nhé!
Con phải đi bằng chính đôi chân của con,
Dù xa mẹ nhưng lòng con vẫn vững.
Bởi lòng này nặng ơn mẹ, nghĩa cha.
Nếu có ngã vì đời nhiều cạm bẫy,
Nghĩ về mẹ con sẽ gắng vượt qua.
Thương mẹ nhiều, con cũng quá thương cha,
Nhắn với cha là con đang sống khỏe.
Con chăm học để cha, mẹ luôn vui,
Hãy tin con! Con luôn ngoan như trước.
Chẳng chuyện gì đứng trước lời mẹ, cha!
Mẹ ơi! Quê mình mùa mưa lại đến?
Mùa mưa này khác hẳn mọi mùa mưa,
Mẹ của con gầy đi nhiều hơn trước,
Cha con già mái tóc lắm sợi sương,
Gầy nhiều bởi lắm nhớ, nhiều thương.
Già thêm bởi tính đường sinh sống,
Tính nhiều bề cho vẹn cả trăm đường.
Cho đàn con được học hành đến chốn,
Cho gia đình khỏi chịu cảnh nợ vay.
" Nhà tuy nghèo nhưng con gắng học nha con!
Ba lo được con đừng trùng ý chí..."
Lời ba nhắn, mẹ nhủ con chẳng dám quên,
Hãy tin con! Con luôn ngoan như trước.
Chẳng chuyện gì đứng trước lời mẹ cha!
Thành Nhu
Cần Thơ, 01/01/2008
Tags