8/3...những dòng viết riêng cho mẹ!
Ngày tám tháng ba, tôi chọn từng bông hoa hồng thật đẹp, tỉ mẩn bó thành từng bó tặng mẹ. Bao năm tháng nhọc nhằn nặng trĩu đôi vai, thời gian vô thường đã gặm nhấm, ăn mòn tuổi thanh xuân của mẹ. Bất giác nhìn lại mẹ đã già, mái tóc điểm hoa, có vài vết nhăn in hằn trên vầng trán. Và tôi biết có những người mẹ khác cũng như vậy…
Tôi thấy một người mẹ ngồi co ro bên vệ đường, trong cái rét cuối mùa lạnh thấu xương, bà khẩn thiết mời người qua lại mua cam. Những trái cam to tròn mọng nước nằm trong thúng, mẹ hao gầy, mòn mỏi trong đêm. Tôi lại thấy một người mẹ khác, bán mặt cho đất hí hoáy quét rác trong đêm. Khi người ta nằm vo tròn trong chăn ấm thì người mẹ ấy lại mỏi mòn ngoài phố xá. Bà tỉ mẩn gom từng cái chai nhựa người ta bỏ đi cho vào một bao riêng. Bà cười tươi khoe với đồng nghiệp: “Bán hết mớ chai này chắc đủ tiền mua cho con Hồng đôi dép mới”.
Sáng chớm lạnh, chợ đông người, thân gầy liêu xiêu mẹ gánh hàng ra chợ bán. “Ai sữa đậu nành, đậu xanh, bánh lọt nóng hổi đây” - Tiếng rao lảnh lót giữa chợ đông, mồ hôi mẹ chảy thành dòng, ướt áo. Chợ tan, gánh hàng còn nặng trĩu, mắt mẹ buồn, lòng mẹ xót, lại một ngày nữa vơi cơm. Tôi lại thấy một người mẹ nữa, lần này mẹ đi bán niềm tin, bán cho người niềm hi vọng đổi đời, mẹ mong bán hết những tờ vé số để mẹ còn kịp về nấu bữa cơm trưa. Mẹ đi ngang trường học, nhìn con mình vô tư đùa giỡn với chúng bạn, mẹ vui lây. Đứa con bỗng gọi lớn: “Mẹ ơi!”. Mẹ đặt ngón tay trỏ lên môi, mỉm cười rồi lặng lẽ quay đi. Tôi thấy bà ấy khóc, có lẽ bà sợ con mình bị bè bạn chê cười…
Người đàn ông duy nhất tôi gặp đóng vai một người mẹ đảm đang, một thân một mình gà trống nuôi con. Suốt thời gian con mình học đại học, ông chạy xe ôm. Khắp các nẻo đường ông chạy, nơi đâu ông cũng nghĩ tới con mình mà cố gắng kiên trì dù ông biết sức khỏe mình đang yếu dần. Giọt mồ hôi rơi, giữa trưa nắng không lời, ông thầm nhủ: “Cái ngày con mình cầm tấm bằng đại học là lúc mình tốt nghiệp trường đời”.
Bên cửa sổ, trong ngôi nhà tình nghĩa, bà mẹ tám mươi vẫn ngồi đó ngóng đợi tin thằng Út đi chinh chiến chưa về. Mắt bà đã mờ, không còn nhận ra người quen. Nhưng khi có ai đó đến nhà, bà liền hỏi: “Út đó hả con? Con về với má hả con?”. Bốn mươi năm chiến tranh lùi xa, khi thù hận được xóa tan bằng những cái bắt tay thân thiện nhưng ở đâu đó những nỗi đau còn âm ỉ, những bà mẹ vẫn hi vọng, vẫn đợi chờ.

Tôi còn thấy rất nhiều, rất nhiều những bà mẹ khác. Họ có thể khác nhau về màu da, về dân tộc, về cuộc sống nhưng họ đều có chung 1 tình yêu vô bờ bến dành cho đứa con của mình. Vì thế hãy nói với mẹ những lời yêu thương khi còn chưa quá muộn!
Thanh Vi – CĐ Cần Thơ
Tags