Hoàn cảnh gia đình trước khi xảy ra tai nạn
Sinh ra và lớn lên tại miền rẻo cao Tây Bắc, Lý Láo Lở là một người con dân tộc Dao, sinh tại thôn Pạc Tà, xã A Mú Xung, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai. Cuộc sống của Lý Láo Lở sớm đã gặp bất hạnh khi mẹ anh đau ốm suốt. Rồi khi anh lên 5 tuổi, mẹ đã ra đi mãi mãi. Dù thương vợ và con nhưng do tập tục và quan niệm của đồng bào nên bố anh đã quyết định đi bước nữa. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn với kinh tế chủ yếu là nghề nông nên gia đình đã định không cho anh đi học mà để anh lên rừng hái củi, hái măng đem xuống chợ bán lấy tiền giúp gia đình trang trải cuộc sống. Nhưng may mắn thay nhờ sự vận động của thầy cô và sự yêu thích cái chữ nên anh đã thuyết phục gia đình cho đi học; con đường đến trường thật khổ sở với 5km đường rừng, nhiều khi trời mưa đường trơn, suối lũ nhưng anh vẫn không hề nản chí. Ngày ngày anh vẫn đến trường đúng giờ, làm bài tập đầy đủ vì vậy anh nhận được sự tin tưởng, yêu mến từ thầy cô và bạn bè. Cứ thế trong suốt những năm học từ trước khi xảy ra tai nạn anh luôn là học sinh năng động nhiệt tình với công tác đội, đoàn và lực học của anh luôn đạt loại khá, giỏi của lớp.
Dòng điện tử thần đã cướp mất đôi tay
Trong cuộc sống không ai có thể lường trước được những tình huống bất ngờ ập đến, những tình huống đó có thể mang lại cho con người ta hạnh phúc nhưng ngược lại cũng có thể mang đến cho con người ta nỗi đau suốt đời và Lý Láo Lở thuộc trường hợp thứ hai. Một buổi chiều như bao buổi chiều khác anh cùng các bạn đi lao động và gùi ống nước về ngang qua sân trường thì không may một dòng điện cao thế phóng xuống trúng người anh. Sự việc xảy ra bất ngờ nên mọi người không kịp phản ứng mà chỉ còn biết cách nhanh chóng đưa anh đi bệnh viện với hi vọng mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh. Thế nhưng một sự thật đau lòng không ai mong muốn đã xảy ra khi đôi tay của anh đã vĩnh viễn mất đi. Lở và gia đình vô cùng đau đớn khi nghĩ đến tương lai anh sẽ sống như thế nào với đôi bàn tay tật nguyền, người không có tay thì sẽ sống như thế nào đây?
Sau tai nạn này Lở hoàn toàn suy sụp, trong thời gian dài nghỉ ở nhà điều trị vết thương, anh đã suy nghĩ rất nhiều, có những lúc anh đã muốn uống lá ngón tự tử để quên đi nỗi đau thể xác, để gia đình bớt đi gánh nặng... biết bao nhiêu điều bi quan cứ xuất hiện trong đầu cậu học sinh nghèo bất hạnh.
Vượt lên số phận!
Thế nhưng trong lúc tuyệt vọng nhất anh lại nhớ đến tấm gương của người thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký - cũng tật nguyền đôi tay nhưng không vì thế mà thầy từ bỏ, không viết được bằng tay, thầy viết bằng chân. Nghĩ đến đây Lở nghĩ mình cũng sẽ phải cố gắng làm được như thầy; những ngày đầu Lở cũng lấy bút chì ra và dùng chân để tập viết, hì hục mãi mà không hiệu quả nhưng Lở không thất vọng mà ngược lại Lở nghĩ: "Tại sao mình không thử dùng đôi tay xem sao?". Quả thật những ngày đầu vô cùng gian nan, phải sau gần nửa năm, đôi tay của anh mới có thể kẹp chiếc bút và viết nên những dòng chữ nắn nót thẳng hàng. Gia đình anh rất vui và hạnh phúc khi người con của mình không những không bi quan mà còn rất mạnh mẽ vượt lên trên số phận.

Lý Láo Lở tự cầm dĩa để ăn
Thế là sau 2 năm trời anh tự tập cho mình những công việc thường ngày nhất như vệ sinh cá nhân, giặt quần áo... hay đến công việc gia đình như nấu cơm, rửa bát, hái rau lợn, nhặt củi... ngoài ra thời gian rảnh rỗi anh lại mang sách cũ ra đọc và cứ mỗi lần như thế khát khao được đi học lại nhen lên trong tim anh. Nhìn những con chữ, những tờ giấy khen, những người bạn của mình tung tăng trên con đường quen thuộc thì anh lại ước mơ được đi học. Anh nói với cha mẹ lúc đầu ai cũng phản đối vì lo cho con không ai chăm sóc những lúc trở trời đau ốm, không ai giúp đỡ khi xa nhà... nhưng với sự quyết tâm cuối cùng gia đình anh cũng quyết định cho anh đi học lại. Những ngày đầu đi học anh gặp không ít khó khăn nhưng nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, thầy cô nên những khó khăn đó đều được khắc phục.

Lý Láo Lở chơi bóng rổ cùng bạn bè
Kết quả xứng đáng
Suốt thời gian học THPT anh luôn dành danh hiệu học sinh khá, giỏi vì vậy khi tốt nghiệp anh đã được tuyển thẳng vào khoa Khoa học Quản lý nhờ sự giúp đỡ của sở Giáo dục Lào Cai. Khi nhận được tin báo anh vừa mừng vừa lo vì suốt thời gian học cấp III anh đều sống nhờ số tiền học bổng và trợ cấp, còn xuống Hà Nội rồi anh sẽ sống như thế nào đây khi không một người thân thích, một cuộc sống mới với bạn bè mới, trường mới... giữa lúc đang lo lắng thì anh nhận được thông báo anh được nhận học bổng của Quỹ học bổng Thắp Sáng Niềm Tin. Tin mừng này đã tạo thêm nghị lực để anh có thêm niềm tin vào cuốc sống và giúp anh vươn lên trong học tập.
Khi tôi hỏi: "Anh có thể chia sẻ ước mơ hay tâm nguyện của anh sau khi ra trường được không?" anh không ngại ngần nói: "Mình thì ước mơ nhiều lắm, nhưng gần gũi nhất vẫn là ước muốn sau này ra trường có việc làm ổn định, có một mái ấm hạnh phúc và được cống hiến cho quê hương" rồi anh cười, nụ cười phá tan cái buồn của buổi chiều kí túc xá gợi cho người ta cái nỗi nhớ buâng khuâng mơ hồ.
Trong thời gian học và sinh hoạt cùng anh tuy chưa dài nhưng tôi thấy anh không những chăm học mà còn tích cực tham gia các hoạt động của đoàn hội nhà trường đề ra. Đặc biệt anh rất ham mê thể thao, tôi đã có dịp chứng kiến anh chơi bóng rổ, đá bóng như một người bình thường... Ngoài ra anh còn tham gia sinh hoạt các câu lạc bộ như Hoa Đá, Thắp Sáng Niềm Tin...
"Không ai có quyền lựa chọn nơi mình sinh ra nhưng có quyền lựa chọn mình sẽ trở thành người như thế nào". Bằng tinh thần vượt khó, tự lực và sự kiên trì bền bỉ, anh không chỉ là tấm gương của riêng tôi mà còn là tấm gương của bao bạn trẻ học tập và noi theo.
(Lý Viết Trường - ĐH KHXH&NV)
Tags