Mẹ thật vô lý. Tết đến nhà nhà đều rộn ràng tiếng cười trong giây phút đón giao thừa... Ai cũng vui vẻ, cười cười, nói nói...Sao mẹ bảo không thích chứ?
Mẹ thật vô lý.Tết là hạnh phúc của nhà nhà người người nhưng...sao mẹ lại ôm hai chị em con thủ thỉ rằng mẹ ghét tết?
...........................
Con yêu tết, con luôn mong tới tết, niềm vui trong con luôn vỡ òa khi được mẹ dẫn đi chợ tết, được chen chúc trong đám đông, được ngắm nghía bao nhiêu điều hay ho, thú vị. Được xúng xính trong bộ quần áo mới mẹ mua, được nhận những đồng tiền lì xì mới cứng...
Con yêu tết, bởi đấy là thời gian con rời thành phố, là lúc con vác ba lô từ trường học về quê để sum họp cùng mẹ và e trai, là lúc con được thỏa mãn cái cảm xúc nhớ nhung của những ngày xa nhà lên thành phố học...
Con yêu tết bởi đấy là lúc con có thể cùng bạn bè tụ tập, cùng bạn bè lơ đãng hít hà không khí ấm áp của mùa tết mà những ngày học hành bận rộn không có...
Con yêu tết bởi con chưa đủ trưởng thành, con yêu tết bởi con chưa đủ lớn để nhận ra những cảm xúc, tình cảm thầm kín trong trái tim đầy thương tổn của mẹ, con yêu tết bởi con chưa hiểu hết nỗi khổ của mẹ, chưa hiểu hết những giọt nước mắt mặn chát đầy xót xa mẹ cố gắng nuốt vào trong... Con yêu tết bởi ... con chưa đủ tinh tế...bởi còn là con gái ngốc, vô tư của mẹ những năm về trước...
Mẹ à..................
Hiện tại...................
Không biết con đã đủ lớn, đủ trưởng thành, đủ vấp váp để vươn ra khỏi vòng tay che chở của mẹ hay chưa?Nhưng có lẽ con đã đủ tinh tế để nhận ra nỗi lòng mẹ, nhận ra mẹ con sau cái vóc dáng nhỏ bé tưởng chừng như mạnh mẽ ấy.!
Tính nốt năm nay nữa đã là 4 năm con đi học xa nhà, 4 năm con luôn mong chờ tới ngày tết để được sum vầy bên mâm cơm giao thừa cùng mẹ và em trai.3 năm trước là sự ngóng mong của một con bé trung học phổ thông xa nhà mấy chục cây số.Năm nay là sự ngóng mong của một cô sinh viên đại học xa nhà gần nửa vòng đất nước...Đều là sự ngóng mong nhưng sao năm nay con thấy khác quá! Đều là tiếng gọi trở về ngày tết nhưng sao năm nay niềm vui của con cứ thấy cay cay khóe mắt nghẹn đắng ở cổ khi nghĩ về mẹ, khi nhận được lịch nghỉ tết kèm số tiền học bổng của năm học mang về tết...
Sự mường tượng về những ngày tết năm nay như những thước phim quay chậm mang con về với những đêm giao thừa những năm về trước...Và những câu hỏi thắc mắc của con trước đây dường như đã có đáp án...Con nhận ra bao nhiêu điều, con nhận ra bao nhiêu cái lâu nay con không để ý...Con nhận ra...Những ngày giáp tết ...mẹ mua sắm biết bao thức ăn đồ đạc để gia đình mình cũng có những mâm cơm thịnh soạn cúng tết nhưng gương mặt mẹ đầy lo âu, tính toán.Những gói bánh, gói kẹo, những cân thịt heo nạc, những củ kiệu củ hành ... được mẹ mua về cũng đồng nghĩa với việc là những hạt thóc của vụ mùa vừa rồi mẹ chắt góp vơi dần đi... Lúc em trai nhận được quần áo mới cũng đồng nghĩa với việc 1 con heo trong đàn đã được mẹ bán đi...Lúc con gái thủ thỉ :" mẹ ơi ra tết con lại phải đóng thêm tiền cho lớp học thêm" là lúc mẹ thở dài hướng ánh mắt về những chỗ thóc còn lại trong bồ...Đêm giao thừa nhà nhà rộn ràng tiếng pháo hoa tiếng cười thì những giọt nước mắt của mẹ cố gắng che đậy bấy lâu này không chịu nghe lời khi đứng trước bàn thờ cha...Sao con cứ ngốc nghếch bấy lâu nay không nhận ra chứ?Nỗi đau của mẹ không chỉ ở sự lo lắng về những mâm cỗ của vai trò con dâu trưởng, nỗi lo ấy không chỉ ở những số tiền học phí cho đứa con gái học xa nhà hay những bộ quần áo phải mua cho đứa con trai sao được cùng bạn cùng bè...Mà nỗi đau ấy là những giọt nước mắt tủi thân, những giọt nước mắt chảy dài theo năm tháng một mình bươn chải gánh vác mọi việc trong gia đình.Nỗi đau ấy là nỗi đau của một người vợ thiếu bóng chồng mười mấy năm qua, là nỗi đau của con người bất hạnh, là nỗi đau tận cùng của nỗi đau...Vậy mà tới bây giờ con mới nhận ra. Vậy mà tới bây giờ con mới hiểu tại sao mẹ nói "mẹ ghét tết"...
Mẹ con là thế...dù khó khăn dù cơ cực nhưng không hề than vãn một lời, dù phải bán thóc, bán lúa, dù phải vất vả hơn người khác nhưng luôn mang đén cho con mình những điều tốt đẹp nhất...Mẹ là vậy...Sao mẹ không bảo mẹ ghét tết là vì như thề...Sao mẹ cứ im lặng gặm nhấm nỗi đau của mình...
Con cũng ghét tết. Con ghét bởi tết làm cho mẹ con phải lo lắng trăm bề. Con ghét bởi tết làm cho sự trống trải trong mẹ càng nhiều.Con ghét bởi tết càng làm mẹ cô đơn.Con ghét bởi tết mẹ con không có cha bên cạnh. Con ghét, bởi tết nhưng gia đình mình vẫn thiếu đi hình bóng của cha. Con ghét bởi tết làm mẹ con buồn, làm mẹ con đau lòng !!!
Con ghét tết nhưng...con vẫn trông chờ ngày tết đến...con trông chờ tới ngày trở về bên những thiên thần của lòng con...Năm nay con mong tết đến nhanh, con muốn nhanh về bên mẹ để khoe khoang những cố gắng năm nay của con, về nhanh để bảo mẹ rằng năm nay mẹ không cần sắm quần áo mới cho em trai nữa đâu nhé! Về nhanh để tặng mẹ chiếc áo mới con mua từ số tiền con kiếm được từ việc làm thêm những thời gian rỗi...hình như lâu lắm rồi mẹ con không mua sắm quần áo cho chính mình...Về để mang cho mẹ một thứ trước đây con chỉ được nhận từ mẹ...mang về cho mẹ số tiền bằng chính sự cố gắng học tập của con giúp mẹ một phần ít ỏi làm cho mâm cỗ cúng cha được thịnh soạn hơn...
Về tết thôi...Về để ôm mẹ mà nói rằng " CON YÊU MẸ NHIỀU LẮM...VÀ CON CŨNG GHÉT TẾT NỮA."...
(Phan Thị Hằng - ĐH Giáo dục - ĐH Quốc gia Hà Nội)