...Buổi chiều đầu tháng 4, yêu thương trong tôi đong đầy trọn vẹn khi chúng tôi có cơ hội được cùng đại gia đình Thắp Sáng Niềm Tin đến thăm vùng đất con người Hải Dương và được lắng nghe về câu chuyện gia đình 1 thành viên trong Quỹ - bạn Nguyễn Thành Luân - Sinh viên năm 2 Đại học Hà Nội để nhận ra thật nhiều điều...
Gia đình - thứ mà mỗi người sinh ra đều khao khát được ôm ấp nó, yêu thương và đưa trọn nó vào trái tim, vào tiềm thức mình để rồi mỗi khi đi xa, khi buồn người ta lại nhớ về nó với nỗi niềm đầy xúc cảm, đầy ám ảnh về quá khứ và những đắng cay, ngọt bùi người ta đã trải qua với nơi ấy. Đôi khi chính gia đình lại là nơi ta tìm về những lúc cô đơn, thất bại trên đường đời bởi ở đó có những người ta yêu thương, những người luôn dang rộng tay đón ta vào lòng như chính những ngày ta còn thơ bé. Và với Nguyễn Thành Luân - chàng trai có đôi mắt buồn, sinh ra trên mảnh đất Thanh Hà - Hải Dương thì gia đình chính là niềm vui, niềm hạnh phúc lớn nhất bởi ở đó có người mẹ luôn dành hết tình yêu thương cho cậu, có những người bà con thân thiện, giàu tình yêu thương.

Ghé thăm gia đình Luân trong chuyến đi Hải Dương tháng 4/2014
Cũng như nhiều thành viên khác trong đại gia đình Thắp Sáng Niềm Tin, hoàn cảnh của Luân là câu chuyện mà có lẽ ngay cả trong mơ cậu cũng có thể hình dung rõ nét về nó. Hơn 20 tuổi nhưng có biết biết bao chuyện mà chàng trai ấy đã từng nếm trải trong suốt quãng thời niên thiếu của mình để rồi mỗi khi nhắc lại, ánh mắt cậu lại hiện lên nỗi buồn man mác, nhìn về hướng xa xăm và im lặng không nói.
Sinh ra trong một gia đình thuần nông quê gốc ở Hà Nam nhưng Luân lại lớn lên cùng gia đình sinh sống tại vùng đất Thanh Hà - Hải Dương, nơi nổi tiếng với sản vật vải thiều. Ngay từ nhỏ, cậu bé đã tỏ ra là một người con trai ngoan, một người anh gương mẫu, có trách nhiệm với gia đình. Luân thường giúp bố mẹ làm việc nhà, lo chuyện đồng áng và kèm em học tập. Kết quả học tập của chàng trai ấy khiến nhiều người ngưỡng mộ và khâm phục, ai cũng hy vọng mọi điều tốt đẹp sẽ đến mái gia đình nhỏ nhưng yên ấm và hạnh phúc ấy. Nhưng có lẽ, cuộc đời là một chuỗi những điều trớ trêu, nghịch lý mà không một ai có thể nói trước được...
Năm 2010, khi Luân đang học lớp 11, tai họa đổ xuống gia đình khiến cho mẹ Luân suy sụp hoàn toàn. Trên đường từ Hà Nam về Hải Dương, bố Luân đã không may bị tai giao thông và tử vong trước khi đưa về đến nhà. Như sét đánh vào tai, mẹ Luân - bác Lê Thị Lịch đã không kìm được lòng mình, ngất lịm đi nhiều lần khiến những người xung quanh không khỏi rớt nước mắt. Sự ra đi đột ngột của bố Luân khiến căn nhà nhỏ ven đường tiện làm quán sửa xe trở nên lạnh lẽo, ảm đạm, người ta không còn trông thấy hình ảnh một người đàn ông cặm cụi bên hộp đồ nghề cạnh mấy chiếc xe đạp cũ nữa mà thay vào đó là một sự nuối tiếc vô hạn cho sự ra đi của một người nông dân chân chất, hiền lành.
Và mọi chuyện cũng từ đó mà phát sinh, 49 ngày cho Bố Luân cũng là ngày mẹ cậu ngất lịm đi khi máu từ các gân tay tự dưng tuôn ra quá nhiều, không cầm lại được và phải đưa vào bệnh viện huyện. Người ta chuẩn đoán và khẳng định mẹ Luân đã mắc phải chứng suy giảm hồng cầu mà biểu hiện rõ nét đó là triệu chứng máu khó đông. Mẹ cậu phải nằm lại bệnh viện điều trị dài ngày với hy vọng mong manh là vượt qua được căn bệnh hiểm nghèo đó. Gia đình đã khó khăn giờ lại càng kiệt quệ hơn bởi chi phí điều trị căn bệnh này quá lớn, đồ đạc có giá trị trong nhà cũng phải đem bán gần hết, gia đình nhà nội ở xa nên mọi việc trong gia đình từ lớn đến nhỏ đều do mấy người anh em đằng ngoại Luân giúp đỡ. Chi phí điều trị bệnh của mẹ Luân một phần do làng xóm, họ hàng giúp đỡ, phần còn lại do vay mượn để chạy chữa với hy vọng giúp mẹ cậu phần nào phục hồi sức khỏe. Ngày mẹ xuất viện cũng là ngày trong nhà gần như không còn một đồ đạc nào giá trị, mấy mẹ con chỉ còn biết nhờ vào họ hàng giúp đỡ bởi sau đợt ốm, mẹ Luân đã yếu đi rất nhiều, gần như không làm được việc nặng. Mọi chuyện trong nhà từ lớn đến nhỏ đều đến tay em lo liệu và em phải cố gắng để làm chỗ dựa tinh thần cho mẹ, để mẹ có niềm tin chữa chạy bệnh tật.
Nhưng mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đó, đầu năm 2012, trong một lần khám bệnh tại địa phương, bác sĩ kết luận mẹ Luân bị ung thư vòm họng giai đoạn đầu. Mọi thứ gần như sụp đổ bởi bệnh cũ chưa khỏi thì bệnh mới lại phát sinh, mọi hy vọng sống gần như vô cùng hiếm hoi, khó khăn gấp bội với bà mẹ nghèo ấy. Và không còn cách nào khác, Bác Lịch một lúc phải điều trị đồng thời tại hai bệnh viện là Bệnh viện huyết học và Bệnh viện Tai mũi họng Trung Ương để phần nào giảm nguy cơ biến chứng nặng của bệnh. May mắn thay, căn bệnh ung thư cũng dần suy giảm, mẹ Luân không còn phải khổ sở vì những cơn đau kéo dài hằng tuần và bác cũng không phải lặn lội tới bệnh viện Tai mũi họng điều trị bệnh nữa.
Trong suốt quãng thời gian từ đầu năm 2011 đến nay, mẹ Luân đều đặn mỗi tháng một lần lên Bệnh Viện huyết học Trung ương để khám bệnh và lấy thuốc, chi phí rất tốn kém nhưng cũng được bảo hiểm y tế chi trả phần nào. Có lẽ người ta đã quen với hình ảnh một người phụ nữ trung tuổi cứ vào ngày 13- 14 hàng tháng xách đồ đạc, ăn tạm miếng bánh mì hay nắm cơm đem đi ngồi trên hàng ghế của bệnh nhân chờ được khám bệnh rồi lại nhanh chóng về cho kịp xe. Nhà khó khăn, lại chỉ có vài sào ruộng của ông bà để lại cho, mẹ Luân còn chạy chợ để kiếm thêm chút tiền sinh hoạt và học tập cho con cái, mua chút thức ăn cho ông bà ngoại Luân. Sáng sớm, từ 4 giờ, Luân đã phải dậy sớm, kéo xe chở hàng ra chợ cho mẹ rồi mới về rang cơm, nấu cháo cho ông bà và em ăn sáng, sửa soạn đi học. Suốt năm lớp 12, đó là công việc quen thuộc mà ngày nào Luân cũng làm một cách đều đặn, công việc mà bình thường khi còn sống Bố vẫn làm.
Mặc dù lam lũ, chịu nhiều vất vả nhưng kết quả học tập của Luân rất đáng nể, nhiều năm liền, Luân là học sinh giỏi của trường, của địa phương. Người dân địa phương, bạn bè và thầy cô ai ai cũng quý cậu học trò nghèo hiếu học, hiền lành và hy vọng em sẽ học tập tốt để sau này đỡ đần mẹ. Và không phụ tấm lòng của mọi người, cùng trong năm 2012, Luân dự kì thi Đại học và đỗ vào trường Đại học Hà Nội với số điểm khá cao. Có lẽ đó là món quà lớn nhất mà Luân dành cho ông bà, cho mẹ và cho cả chính người Cha đã quá cố của mình nữa. Giờ đây, khi đã là cậu sinh viên năm 2 của Đại Học Hà Nội, Luân đã trưởng thành và chững trạc hơn rất nhiều, ngoài thời gian đi học, Luân còn làm thêm để kiếm tiền phụ giúp mẹ, đỡ phần nào chi phí cho cuộc sống sinh viên. Theo Luân cho biết, nếu có cơ hội đi du học ở nước ngoài thì cậu sẽ tận dụng để phần nào thay đổi cuộc sống, để giúp mẹ và em An đỡ phần nào gánh nặng. 2 năm đại học nữa cũng chính là quãng thời gian em dành thời gian nhiều hơn cho việc học tập và trau dồi thêm kĩ năng sống để sau này có cơ hội tìm kiếm được một nghề nghiệp tốt như chính kì vọng của mẹ và gia đình.

Với em cuộc sống là không bao giờ được từ bỏ
Câu chuyện của chàng trai xứ vải Thanh Hà ấy chỉ là một trong ngàn vạn những câu chuyện đời thật về những tấm gương sinh viên nghèo học giỏi và với Gia đình "Thắp Sáng Niềm Tin" thì đó chính là câu chuyện của đại gia đình lớn. Mong rằng, bằng ước mơ, bằng nghị lực và tình tình yêu thương vô bờ bến từ người mẹ, Luân sẽ thành công trên chính con đường mà mình đã chọn bởi " Cuộc sống là cuộc hành trình dài không chờ đợi".
(Lê Thị Hòa - ĐH Luật Hà Nội)