Bốn năm rồi ơn thắp sáng niềm tin
Nay tốt nghiệp con tim mừng khôn xiết
Hạnh phúc mỉm cười không biết nói chi đây.
Rồi một ngày tiếng chuông chiều ngân nhẹ
Em đã reo mừng như đứa trẻ lên ba
Khi chị báo nhà ta tên "thắp sáng"
"Ở cạnh em rồi sống xứng đáng nghe em!"
Thêm động lực, niềm tin em cố gắng
Chăm chỉ học hành mong vững bước tương lai.
Bốn năm rồi đôi vai gầy cha đó
Đã nhẹ hơn nhiều khi em có các anh
Có những người đời vô danh thầm lặng
Thắp sáng tình người em mang nặng nghĩa ơn.
Bao gánh nặng nhà mình ta sơn sẻ
Nay đã lớn rồi em sẽ mãi không quên!
Có những người em chưa kịp biết tên
Chỉ biết rằng luôn bên em giúp đỡ
Cho giấc mơ hồng không dang dở chia xa.
Bốn năm rồi em không thể nói ra
Nhiều cảm xúc như lời ca tiếng hát
Anh chị ươm mầm cho hoa ngát hương bay.
Nghĩ về Hà Nội lòng em say thương nhớ
Say đất say tình say hơi thở niềm tin
Trọn cuộc đời tim em luôn ghi nhớ
"THĂP SÁNG NIỀM TIN" sẽ mãi ở trong em

(Phạm Thị Liên - cựu sinh viên khoa sư phạm toán học trường Đại học Vinh - Thành viên nhận học bổng năm 2010)
Tags