Mẹ của tôi

Mẹ của tôi

Ban điều hành0 lượt xem
Trời chưa sáng, xóm làng vẫn còn chìm trong giấc ngủ, mẹ đã trở dậy rồi. Lúi búi thu xếp đôi quang gánh của mẹ, chăm sóc cái vườn chuối nhà mình. Sau khi sắp xếp xong gánh hàng, mẹ nhẹ nhàng đẩy cửa bước ra ngoài, để khỏi con trai mẹ tỉnh giấc (dù con biết, mẹ biết con trai không biết gì cả đâu, khi con ngủ thì có biết trời đất là gì nữa đâu hả mẹ...hì hì)
Mẹ gánh đôi quang gánh lên vai, nặng trĩu rồi lần dò từng bước trên con đường làng mấp mô những sỏi đá, mẹ lại ra đầu xóm. Nơi quán nhỏ của mẹ ở đó, xiêu vẹo và lụp xụp, không biết trụ được bao nhiêu ngày mưa nắng nữa đây.
 
Mẹ vẫn thế, một mình, với thân thể mang đầy bệnh tật, với đôi quanh gánh trên vai, gánh luôn cả bữa cơm đảm bạc của hai mẹ con, gánh trên vai tương lai của con trai mẹ như thế. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, không ngơi nghỉ, không nghỉ ngày nào dù trời nắng hay mưa.
 
Ra quán, mẹ lại sắp xếp hàng hóa của mình, một cái bàn, 2 chiếc ghế nhỏ cho khách, một cái võng mẹ ngồi, một cái hộp meka nữa và vài thứ mà con chưa biết gọi chúng tên là gì. ^0^...Với từng ấy thứ, vật mà mẹ đã nuôi con lớn. Thi thoảng lại có người ghé qua cái quán nhỏ của mẹ, vì mẹ ngồi bán ở đầu xóm, nên không ai là không biết mẹ cả.
 
Ai cũng biết mẹ không có chồng một mình nuôi con. Chỉ có điều con mẹ học giỏi nên ai cũng quý và thương mẹ, mọi người hay mua hàng ủng hộ mẹ, dù biết rằng cũng có nhiều người bán hàng như mẹ và mẹ cũng có bán rẻ hơn đâu. Mai này con lớn, con thành tài, con cũng nên biết rằng dù là mua bán nhưng chính mọi người, bằng những đồng tiền mua hàng của mình, gián tiếp giúp mẹ nuôi con tới trường.....
 
Trời đã dần về trưa, mẹ lại cất hàng vào hộp để tranh thủ nghỉ trưa. Mẹ tranh thủ ăn vội hộp cơm mẹ mang ra từ sáng đã nguội lạnh từ bao giờ, và bát canh nóng dì hàng xóm bưng cho mẹ. Mẹ vẫn thế, với trời nắng như đổ lửa, và dưới những tấm bero, không khí lại càng trở nên nóng nực hơn gấp bội lần. Mẹ vẫn ngồi, vẫn chờ đợi một vị khách nào vào mua hàng cho mẹ.
 
 
Mẹ gánh trên mình cuộc sống của cả gia đình, và tương lai của con trai mẹ trên tấm thân gầy guộc của mẹ. Rồi khi tối về, khi mọi việc trong ngày coi như đã xong, mẹ và con lại ngồi với nhau gấp thẳng lại những đồng tiền lẻ, những đồng tiền mẹ bán hàng trong ngày, với những chiếc kẹo, điếu thuốc lá, gói mì tôm...những thứ mà mọi người hay đưa tiền lẻ chứ ít khi đưa tiền chẵn bao giờ. Trong những đồng tiền ấy, mẹ có được chút ít tiền lời mua gạo, gom góp đóng tiền học cho con. Mẹ thầm khóc một mình khi thấy không thể lo cho con tốt hơn, như những gia đình giàu có khác, và cũng không thể cho con bằng bạn bằng bè. Nhưng mẹ lại giàu những thứ khác, đó là giàu nghị lực, thứ mà phải có ở một người đàn bà không chồng và đặc biệt là mồ côi cha mẹ khi mới chỉ có 13 tuổi, để mẹ có thể vượt qua những khốn khó của cuộc đời, có thể từ chối những người đàn ông tìm đến mẹ khi biết mẹ không có chồng, để ngày lại ngày với gánh hàng mẹ gánh cơm áo gạo tiền trên vai.
 
Mẹ giàu tình yêu thương con, thứ giúp mẹ vượt qua hết những ham muốn của chính bản thân mình để hi sinh cho con. Mẹ giàu lòng tự trọng để không bao giờ làm những điều mà ngửa tay xin tiền kẻ khác, không bao giờ làm những điều mà lương tâm và đạo đức không cho phép, để con phải xấu hổ vì mẹ. Chừng ấy thứ đi cùng với mồ hôi, nước mắt để nuôi con khôn lớn thành người.
 
Ngày con đi nhập trường, mẹ lại khóc. Mẹ khóc vì sung sướng, mẹ khóc vì thương con, lo cho con trai mẹ những ngày sắp tới.. Ở nhà, gần mẹ- mẹ lo cho gạo cơm rau nuôi con qua ngày. Giờ con đi học xa nhà, tiền ăn, tiền ở, tiền học...mẹ lo được cho con không?....
 
Sau gần 3 năm học ĐH, và cũng là từng ấy thời gian con xa nhà. Và con trai mẹ cũng chỉ về thăm mẹ, bên mẹ được 2 lần mỗi năm. Vẫn ngôi nhà ấy, tuy không tiện nghi, mà cũng chả đàng hoàng, nhưng con không hiểu nó lấy sức sống ở đâu mà chống chọi với gió mưa của trời lâu đến như vậy. Con thấy nó đầy những vết thương chạy dài từ đầu đến chân. Có phải vì mẹ không hả mẹ? Vì ý chị, và nghị lực của mẹ, mà mọi thứ xung quanh mẹ dường như được tiếp thêm nghị lực. Mẹ ở nhà một mình, xa con, mẹ vò võ một mình. Mẹ cũng dần già đi theo năm tháng, mẹ lại ngày thêm bệnh nữa. Nhưng trên tất cả, con biết nỗi cô đơn là điều mà hằng đêm làm mẹ giật mình tỉnh giấc, con trai mẹ lại không ở bên cạnh mẹ. Lại nhớ, lại thương đứa con trai của mẹ, không biết giờ nó ra sao, xa mẹ xa nhà, không biết nó sống ra sao, học hành có tốt không, cuộc sống xa nhà có vất vả lắm không con? Nước mắt mẹ lại chảy dài mỗi đêm. Nghĩ đến con, mẹ lại khóc. Căn nhà của mẹ con dường như cũng rộng hơn nhiều thì phải.
 
Có lẽ mẹ phận bạc, không được như người ta, chỉ có mình con là niềm vui, là cuộc sống và nhờ có con, mẹ lại cố gắng sống mạnh mẽ hơn. Con thương mẹ, nhưng con vẫn chưa làm được cho mẹ vui, mà chỉ làm cho mẹ buồn thôi à. Sau này có con, có lẽ con mới hiểu được lòng mẹ...?
 
Trời đổ mưa, mẹ lại tỉnh giấc, cơn mưa buồn...dường như ông trời cũng muốn khóc thay cho mẹ. Mẹ già yếu đi nhiều, bệnh cũ lại về và thêm nặng hơn trước, nhìn mẹ nhọc nhằn và cố chống chọi với nó.
 
Mẹ ơi, sao mẹ nghị lực vậy mẹ? Sao ông trời khắt khe với mẹ của con thế hả mẹ? Con thương mẹ lắm, nhìn mẹ đau, con ước "đó là con, giá như con có thể chịu đựng được thay cho mẹ", chứ sức mẹ đâu đủ để mang thêm một gánh nặng nào nữa chứ. Mẹ ơi, mẹ hỏi con "Mẹ có thể sống để được hưởng phúc của con trai mẹ không?", mẹ hãy sống khỏe mạnh, con trai sẽ cố gắng để mẹ đỡ nhọc nhằn.
 
Mẹ cố gắng chờ mẹ nhé! Mẹ ơi, khi nào con mới hiểu được hết điều mà một người không học cũng biết hả mẹ...??? "...Sống là phải vươn lên, Không chỉ là tồn tại..."
 
Phạm Xuân Trung - HV Ngân Hàng

Tags

Blog Quỹ