Xuân lại về trên những tán lá non,
Và mùa đông đã chẳng còn vội vã.
Con ngược xuôi nghe dòng đời hối hả,
Tết đến rồi, liệu tất cả có vui?

Cha bỏ con từ thuở còn nằm nôi
Một mình mẹ cả cuộc đời tần tảo.
Nuôi lớn con rồi đợi chờ hư ảo
Người trở về một cái tết đoàn viên.
Có nỗi nhớ khắc khoải bên mái hiên,
Gửi xa xăm muộn phiền nơi ngõ vắng.
Bao nhiêu năm vẫn cô quạnh yên ắng,
Bao nhiêu mùa đào rộ nắng tàn phai

Có nỗi nhớ đè trĩu nặng đôi vai,
Đêm hiu quạnh thở dài giấu giọt lệ.
Bao nhiêu năm vẫn mình con với mẹ,
Bao nhiêu mùa giao thừa lẻ bóng xa.
Con thèm lắm một bữa cơm có cha!
Cả nhà mình quây quần bên bếp lửa,
Hơ đôi tay vòng quanh làn khói tỏa,
Sôi nồi bánh nghi ngút tết đoàn viên.
Cha sẽ đến trong giấc mơ thần tiên.
Trong ấm áp gương mặt hiền khe khẽ,
Gió từng cơn ngoài kia rồi sẽ kể,
Cái tết này con có mẹ có cha!
Trần Thị Thúy – Cựu sv
Tags