TẾT MUỘN

TẾT MUỘN

Ban điều hành0 lượt xem

Hắn ngậm ngùi, nốt ngày hôm nay là được về quê ăn tết rồi, bõ công chờ đợi 361 ngày đằng đẵng. Hắn vẫn giữ thói quen thời sinh viên, tiết kiệm tiền tàu xe, năm chỉ về đúng mỗi dịp tết; vả lại làm thêm những ngày giáp tết lương lậu cũng được; tha hồ tiền mừng tuổi đám trẻ con. Mà sao tụi nhỏ đông thế, đất thì chẳng thấy đẻ thêm mà người cứ tăng vùn vụt; ngoảnh đi ngoảnh lại đã một hàng dài cháu chắt. Năm nay, cố mừng tăng thêm cho mỗi đứa lên 2.000 đồng chắc cũng đi tong ngót trăm bạc. Ai da, nghĩ thôi đã thấy cái lợi ích to lớn của việc kế hoạch hóa gia đình rồi.

Lạ kỳ, năm nay mùa đông đỏng đảnh lắm, mưa nắng thất thường. Sáng ra, sương sớm ướt nhẹp vai áo. Từng cơn gió lạnh quyện mình trong cái nắng héo hắt với mùi đất, mùi nước, mùi hanh khô của tiết trời ẩm ương. Nhưng hắn cũng chẳng quan tâm lắm. Hôm nay, hắn vui. Bởi đơn giản, nơi lồng ngực này, nơi khô cằn chai sạn đã bao nhiêu năm này, chợt được yêu thương, được vỗ về cưng nựng; không bị đầu độc bởi khói xe khét lẹt và sặc sụa bụi bặm đô thị. Chẳng phải chen chúc, trườn vỉa hè, nhích từng milimet một, chẳng tắc đường cũng không kẹt xe. Ôi, khoảnh khắc này, thật hạnh phúc biết bao!

Hôm nay, hắn dậy sớm hơn thường lệ, tranh thủ hít hà cái dư vị sương mai ngọt lành, không bụi xe, không còi tàu, không cả tiếng lũ sinh viên nheo nhóc gọi nhau dậy sớm đi học. Ở cái xóm của hắn, tụi nhỏ đã dìu dắt nhau về quê từ cách đây cả chục ngày. Cũng qua cái thời nông nổi vì sự học rồi nên hiểu cho tụi nhỏ, học hành vất vả lắm; hôm nào cũng thấy chong đèn đến 1,2 giờ sáng, đăm chiêu tìm tòi tài liệu trên mạng; cuối tuần lại thấy tụ tập học nhóm, đông lắm; nghe đâu là học đếm lại, cứ thấy 1,2,3 zô, 2,3 zô… Đấy, căng thẳng phết chứ chẳng chơi.

Tết nhất, mọi thứ như gấp gáp hơn, những người hiện đại vốn đã sống nhanh, nay lại càng gấp gáp hơn, vội vã hơn. Người ta cứ thẳng tay xả rác bất kỳ nơi đâu cho kịp đẹp đẽ để chụp tấm ảnh selfie trước thềm năm mới. Người ta có biết đâu rằng, khi nhà nhà hân hoan đón xuân mới, khi bản nhạc xuân rộn rã tưng bừng, khi những màn pháo hoa rực rỡ trên bầu trời, cũng là lúc tiếng chổi tre của cô chú công nhân vệ sinh môi trường vang lên mặn chát. Có những con người thầm lặng bắt đầu công việc của mình khi mọi người đang quây quần bên mâm cơm gia đình ấm cúng. Họ cần mẫn quét dọn từng con phố, làm đẹp từng ngõ nhỏ không biết mệt mỏi. Bất giác hắn thấy cái mệt nhọc, cái tủi hờn của những ngày tất bật làm thêm thấp thoáng đâu đây đều tan biến hết. Và với hắn, được về đi chợ phiên cuối năm đã là một điều tuyệt vời; bởi ngoài kia, có những hy sinh thầm lặng đáng quý; có chị bác sĩ ân cần trực tết bệnh viện, có anh công an bất chấp hiểm nguy, sẵn sàng đối mặt với tội phạm…hay là những người con xa xứ chẳng có được may mắn về tết. Tết với họ, luôn đến muộn màng. Vậy nên với hắn, có lẽ đã đủ đầy.

Bạn bè hay trách hắn tham công tiếc việc, làm thế lấy đâu thời gian tiêu tiền. Cả năm mong ngóng mỗi ngày tết sum vầy bên người thân; cùng bố rửa cái xe máy thập niên 80 các cụ truyền đời hết đời này sang đời khác; cùng mẹ lau dọn cái bàn thờ, trong nhà chắc đó là thứ duy nhất có thể lau được. Nhưng, hắn nấn ná, gần tết có nơi thuê dọn dẹp nhà cửa; có chỗ người ta cần bán hàng hội chợ; cần trông cửa hàng…sẽ có thêm đồng mua mắm, thêm đồng mua muối cho bữa cơm tất niên thêm đậm đà. Vả lại, hắn thích được về chung chuyến xe giáp tết của những người lao động quê hắn. Cả xe toàn người làng, cảm giác thân thuộc lắm; ai nấy rạng ngời niềm vui, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc ngày trở về đoàn viên, bỏ lại sau lưng cái bon chen nơi phố thị nhộn nhịp.

Thành phố lộng lẫy đó, tươi vui đó nhưng mãi mãi là chốn xa lạ chẳng dành cho hắn. Thành phố chật chội đến nỗi người ta tiếc với nhau cả một lời thăm hỏi. Ở quê, ra đường đã nghe tiếng hỏi han, xách cái giỏ biết đi chợ vẫn đon đả hỏi thăm đi đâu. Người ta hỏi không phải để biết mà hỏi để kéo nhau lại gần. Thế nên, dẫu đi đâu, ai cũng muốn quay về quê nhà trước đêm giao thừa là vậy. Ở đó, có những người ta thương, có kỷ niệm, có máu mủ ruột rà. Ở đó ta được hít lấy vội vàng vị đất sỏi mằn mặn, nồng nồng; in hằn những bước chân cha và giọt mồ hôi của mẹ. Để biết thời gian chẳng chờ đợi ai khi không biết trân trọng. Mái tóc cha đã phủ đầy sương gió, đôi mắt mẹ đong đầy nỗi lo toan. Dù thương dù nhớ cũng chỉ nguyện cầu sự bình yên suốt quãng đời còn lại.

Ngày cuối năm, hắn gói ghém những điều đã cũ, khép lại giấc mơ ngày hôm qua; mặc kệ cảm giác tủi hờn xâm chiếm một mình nơi đây. Lòng hắn lại rạo rực mong ngóng tết như những ngày thơ dại, có lẽ; tết sau với hắn, vẫn sẽ là một cái tết muộn.

Tiêu

Tags

Blog Quỹ