Không biết từ bao giờ cuốn lịch treo tường đã mỏng đi thấy rõ, đếm đi đếm lại chỉ còn chưa tới mười tờ. Tôi bần thần đứng lặng hồi lâu vẫn không thể tin được mình lại sắp già thêm một tuổi. Thoắt cái, vậy là đã sắp đến Tết rồi!

Ngày qua ngày, giữa dòng đời tấp nập con người ta cứ thế bị cuốn đi, bỏ lại phía sau nhiều điều, quên lãng nhiều người và nhiều thứ tình cảm theo đó cũng dần nhạt phai. Không biết đã bao lâu rồi tôi không còn cảm giác hào hứng mỗi khi Tết đến. Nhìn đứa em 4 tuổi nhà cậu lăng xăng quanh nhà hỏi mẹ nó bao giờ đến Tết, nhớ lại mình ngày trước, bỗng chốc tôi bật cười tự hỏi tại sao mình lại có thể vui như thế chỉ vì mấy ngày ngắn ngủi mà năm nào cũng đến? Vì được nghỉ học? Vì được mẹ dẫn đi mua quần áo mới? Vì được ba chở đi công viên? Hay vì được nhận tiền mừng tuổi?
Có lẽ tất cả đều đúng, hoặc ngược lại. Phải chăng chỉ đơn giản vì đó là Tết, chỉ nghe tới thôi cũng đủ khiến tôi của ngày đó, cũng như đám trẻ con bây giờ cảm thấy sung sướng vô cùng? Tết không đơn giản là thêm vào giữa “ngày” và “số” một từ “mồng” , cũng không phức tạp đến mức cần từ ngữ chuyên môn để miêu tả. Nó rất đỗi bình dị mà vô cùng đặc biệt. Vô hình hay hữu hình, chỉ cần để ý một chút ta có thể dễ dàng nhận ra hương vị, màu sắc và âm thanh của Tết.

Tết có màu gì? Màu của Tết là màu đỏ của phong bao lì xì; là màu xanh của lá dong, lá chuối gói bánh chưng, là màu chuối non mới nhú, là màu bánh mứt trên đĩa, là màu áo sặc sỡ của mọi người ánh lên dưới trời nắng nhạt.
Tết có mùi gì? Mùi của Tết là mùi thơm diu dịu của hoa; là mùi đất ẩm được hong khô trong nắng; là mùi dưa hành mẹ muối; là thứ mùi tinh sạch của đất trời lúc sang xuân.
Tết có vị gì? Vị của Tết là vị của hạt dưa, hạt bí; là vị mứt gừng cay ấm giữa đất trời se lạnh; là vị ngọt của gạo nếp; của đậu xanh, vị mặn của thịt mỡ bánh chưng.
Tết có âm thanh gì? Âm thanh của Tết là tiếng cười đùa của trẻ em; là tiếng chúc tụng nhau của người lớn; là tiếng cắn hạt dưa tanh tách vui tai; là tiếng pháo hoa nổ ra giữa trời đêm giao thừa không ai quên được. Tết còn là sự mềm mại của lá non, chồi biếc; cái mơn man âu yếm của gió và nắng trên da thịt; là hơi ấm từ những cái bắt tay chân tình; là cảm giác ấm áp và bình yên lúc quây quần bên người thân, bạn bè, cảm giác được che chở & gần gũi biết bao.
Không ai cắt nghĩa được Tết là gì, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được nó bằng tất cả các giác quan, chỉ cần ta chịu dừng bước một chút, nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu cho không khí căng tràn lồng ngực, tạm thời gác bỏ những lo toan cuộc sống sang một bên, kiên nhẫn chờ đợi và mở rộng lòng mình. Dù là trẻ con hay người lớn, niềm vui mỗi dịp Tết đến thật ra chưa bap giờ biến mất. Mùa Xuân và ngày Tết không hề thay đổi, chỉ là mỗi khi lớn lên một chút, ta sẽ cảm nhận dưới 1 góc độ hoàn toàn khác và nhận ra những điều ta chưa hề biết đến.

Ấp chén trà ấm giữa đôi bàn tay lạnh, tôi lặng người ngồi ngắm mưa rơi, Đâu đó ngoài khung cửa sổ phơn phớt một đốm hồng e ấp nhô lên từ một cành đào thấp thoáng giữa màn mưa. Cái nụ hoa bé xíu tinh khôi ấy thoáng chốc như bừng sáng giữa không gian ảm đạm của những ngày cuối đông, lãng lẽ nhắc ta một mùa xuân nữa lại về.
Mùa xuân này, tôi sẽ bước qua tuổi 21, chưa đủ trở thành người lớn những cũng chẳng còn là 1 đứa trẻ. Năm qua có rất nhiều chuyện xảy ra, vui có, buồn có, đủ làm tôi nhận ra cuộc sống này thật ra rất vốn khổng thể đoán trước được điều gì, rằng thời gian ta được quây quần bên gia đình đáng quý đến nhường nào. Tết năm nay đối với tôi sẽ là cái Tết cuối cùng của thời sinh viên. Giờ này sang năm có thể tôi vẫn chưa thể trở về nhà mà đang đầu bù tóc rối tại công ty nào đó với mớ báo cáo cuối năm của mình, chẳng có thời gian để nghĩ tới bánh chưng hay pháo hoa. Bời vậy, tôi sẽ tận hưởng một cách trọn vẹn nhất khoảng thời gian quý báu này bên gia đình, cùng nhau nhìn lại một năm 2020 thật nhiều khó khăn, thách thức mà cũng không thiếu những cơ hội, trải nhiệm mới.; cố gắng lưu giữ những nụ cười của những người thân yêu để một ngày nào đó, khi tôi không thể ở bên họ vì lý do nào đó, tôi có thể mỉm cười mà nhớ về những phút giây đầm ấm trong hạnh phúc.
(Lê Kim Dung - ĐH Luật Hà Nội)
Tags