Cám ơn mẹ đã sinh con ra
Cám ơn mẹ đã cho con đôi chân để đi,
Cho con đôi tay để viết lách, để làm việc,
Cho con đôi tai để nghe và
Cho con đôi mắt sáng ngời
Để nhìn đời và để làm duyên
Mẹ đã quá cơ cực, con vẫn còn nhớ những ngày cùng mẹ đi hết đường này phố nọ kiếm từng 200đ để sống, để cho con được đi học.
Con còn nhớ rất rõ lời một vị thầy tu đã tặng con khi con đi chùa cầu nguyện cho mẹ khỏi bệnh
Cầu phật xót thương cho gia đình bé nhỏ,
Thương người mẹ mái tóc vẫn còn xanh
Cùng con thơ sống đời hiu quạnh
Ngày qua ngày bán vé số nuôi con.
Nhà xơ xác không bát cơm manh áo,
Chồng bỏ đi biền biệt đã bấy lâu.
Mẹ dắt con đi trong mưa nắng dãi dầu,
Lay lất giữa dòng đời kiếm tìm sự sống.
Và rồi
Con mỗi ngày một lớn khôn,
Thương mẹ con cố gắng học hành, nhìn mẹ vui, mẹ nở nụ cười hiền hậu và vô cùng hãnh diện về con những khi con đạt thành tích cao trong học tập làm con càng phấn đấu nhiều hơn.
Và con đậu đại học, với con một niềm vui không thể tả xiết, con đã sắp làm sinh viên và con sẽ trở thành một kỹ sư, con sẽ cùng mẹ thoát khỏi cái nghèo khổ vất vả con sẽ nuôi mẹ, chăm sóc mẹ và lo lắng cho mẹ.
Với mẹ, mẹ cũng vô cùng vui sướng, mẹ đi khoe với hết người này đến người nọ, mẹ tự hào và rất hãnh diện về con. Nhưng hỡi ôi sao đêm nào mẹ cũng trằn trọc không ngủ được? những cái trở mình liên tục của mẹ làm con rất lo lắng, mẹ càng ngày càng gầy đi, mắt mẹ, trán mẹ ngày càng nhiều nếp nhăn.
Ngày nào con cũng theo chân mẹ, hỏi han chuyện gì xảy ra với mẹ? chuyện gì làm mẹ buồn đến thế? Mãi đến mấy ngày sau mẹ vừa khóc vừa bảo với con rằng: "Con của mẹ, mẹ xin lỗi, mẹ rất tự hào về con, mẹ biết con đã rất cố gắng để làm mẹ vui lòng nhưng mẹ xin lỗi, mẹ đã cố gắng hết sức để kiếm thật nhiều tiền để con có thể học đại học, nhưng số tiền học đại học của con là quá lớn đối với mẹ, mỗi ngày mẹ chỉ kiếm được tối đa 40.000đ trừ đi chi phí ăn uống, thuốc men thì chỉ có thể tiết kiệm mỗi ngày 10.000đ , không kịp lo học phí cho con rồi, mẹ xin lỗi, mẹ có lỗi với con".
Mẹ ơi không phải lỗi của mẹ đâu, những lời xin lỗi của mẹ làm con vô cùng xấu hổ, con sẽ không học đại học nữa, con sẽ đi bán vé số với mẹ, con sẽ giúp đỡ mẹ, mẹ đừng khóc nữa, đừng lo lắng nữa mẹ à, con sẽ tìm cách khác.
Một ngày khi con lên internet và đọc được thông tin quỹ học bổng "PVFC - Thắp sáng niềm tin" dành cho sinh viên nghèo đậu đại học, con đã nộp đơn xin học bổng với hy vọng sẽ được bước chân vào giảng đường đại học. PVFC sẽ thắp sáng niềm tin cho mẹ, cho con, và cho một tương lai tươi sáng, để đời con, đời mẹ không còn vất vả, không còn cực khổ nữa.
Và con đã thành công, con được bước vào giảng đường đại học, con được hòa mình vào một ngôi nhà chung PVFC với các bạn cùng cảnh ngộ, cùng trang lứa, với các cô, chú, anh, chị thật lòng đồng cảm vào thương yêu chúng con. Họ đã thắp lên trong con một ngọn lửa niềm tin mãnh liệt, một quyết tâm và ý chí kiên cường.
Năm nay con đã là sinh viên năm 3 và ngôi nhà chung PVFC cũng đã có thêm nhiều thành viên mới, tất cả đều được thắp lên ngọn lửa niềm tin. Cầu mong ngọn lửa ấy sẽ được truyền đi thật rộng, thật xa tới những chân trời xa xôi của tổ quốc để những người mẹ, người cha mỗi ngày thêm già cỗi và những đứa con mỗi ngày một lớn khôn được thắp lên một niềm tin mới trong cuộc sống.
Mẹ ơi mẹ mãi là
dòng suối dịu hiền,
là bài hát thần tiên,
Là bóng mát trên cao,
Là mắt sáng trăng sao,
Là ánh đuốc trong đêm,
mẹ mãi là
lọn mía ngọt ngào,
Là nải chuối buồng cau,
Là tiếng dế đêm thâu,
Là nắng ấm nương dâu,
Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời.
Mẹ ơi con yêu mẹ.
(Trần Thanh Liêm - ĐH Bách khoa HCM)
Tags