Thư gửi mẹ

Thư gửi mẹ

Ban điều hành0 lượt xem
Thành phố Hồ Chí Minh ngày 11 tháng 1 năm 2013

16 giờ 16 phút

Mẹ à...

Con đã rất muốn gọi mẹ dịu dàng như thế. Con đã muốn nói chuyện với mẹ mà không cố tình cáu kỉnh hay nói trống không. Con đã muốn thỏ thẻ bao nhiêu tình cảm mà con dành cho mẹ nhưng chẳng hiểu sao con lại thế. Con chỉ biết làm mẹ buồn và ương bướng với mẹ nhưng mà...lòng con không nghĩ thế đâu mẹ à.

Con vào Sài Gòn đã hai năm, đó cũng là quãng thời gian con xa nhà, con không thấy mẹ. Con không còn được mẹ la, mẹ trách. Con cứ ngỡ mình mạnh mẽ, nhà cửa có gì đâu mà nhớ. Vậy mà đã có lúc con khóc vì nhớ những thứ vẩn vơ: cái sân trước nhà mình, cây mận bên giếng nước, cái bếp ăn chiều nào cũng có mẹ. Con người thật lạ, con thấy mình cũng lạ, sao con lại thế...

Có một điều này, con chưa bao giờ nói cho mẹ biết, đó là bí mật của riêng con. Ngày thơ bé, con thường hay so đo mẹ của những đứa khác với mẹ của con. Con luôn tự hỏi, sao không khi nào mẹ dịu dàng với con như mẹ của chúng bạn. Lúc nào mẹ cũng la rầy, mẹ đánh đòn con. Sao mẹ không yêu thương con?!

Nhà mình nghèo, cái ăn còn chẳng có. Mẹ đi làm thuê, làm mướn cho người ta quần quật cả ngày để nuôi 6 miệng ăn, ba bị đau không đi làm được, cả nhà trông chờ vào một mình mẹ. Cái nghèo làm mẹ hay cáu gắt, mẹ hay đánh đòn, mẹ ít chăm lo cho từng đứa chu đáo như nhà người ta. Vậy mà, trong niềm kí ức tuổi thơ, trong những mảnh giấy nho nhỏ con đã viết, lúc nào con cũng ghi 3 chữ : con ghét mẹ. Chẳng bao giờ con dám cho mẹ thấy những tờ giấy đó vì con nghĩ mẹ sẽ đánh con thật đau...

Con cố chứng tỏ mình đã là người lớn, con không cần mẹ. Con thấy khó chịu, bực bội mỗi khi mẹ quan tâm, mẹ nhắc nhở con phải làm thế này thế nọ... Con không biết nữa mẹ à, sao con lại như thế chứ? Làm người lớn - sao người ta lại cứ thích như thế hả mẹ. Có những điều mà càng bé con người mới làm được còn khi lớn dần người ta lại không làm được. Ngày con mới bi ba bi bô tập nói, thật đơn giản và cũng thật hồn nhiên để con nói rằng: con thương mẹ, con yêu mẹ, con nhớ mẹ. Con khóc, con cười, con vui vì mẹ. Vậy mà giờ đây, khi đã nói tròn vần rõ chữ, chỉ có điều nhỏ bé ấy thôi, con cũng không làm được - suốt hơn 10 năm qua.

Một năm mới nữa đang về, con bước vào cái tuổi của sự trưởng thảnh, con trở thành người lớn và con cũng không thể quay lại như ngày xưa để mình biết yêu mẹ hơn. Lạ, mẹ à. Con muốn mình là con nít khi con lớn dần.

Con nhớ mẹ... cuộc sống quanh con rộng lớn và cũng thật cô đơn. Con thèm một mái nhà. Con cũng thèm được mẹ la rầy, mẹ đành đòn, được mẹ yêu thương lắm mẹ à. Tết này, con muốn về nhà, nơi có mẹ của con và con muốn nói với mẹ một điều bí mật này, chỉ với riêng mẹ của con thôi: CON YÊU MẸ!
Con gái của mẹ.

(Phan Thị Cẩm Thạch - SV năm 2 trường ĐH Khoa học xã hội & nhân văn HCM)

Tags

Blog Quỹ