Ước mơ tết

Ước mơ tết

Ban điều hành0 lượt xem
Những tia nắng hiếm hoi của mùa đông đang lướt nhẹ tô thắm cho cành đào khoe sắc, vậy là sắp đến Tết rồi. Tết về với nhà nhà, về với cái xóm nhỏ của nó. Người dân tấp nập đi sắm Tết, không khí vui tươi, rộn ràng. Đúng là xuân đã về, mùa xuân của yêu thương, của hạnh phúc nhưng trong nó nhường như không có gì thay đổi, nó vẫn thế vẫn lầm lũi bên những mớ rau tươi, xanh non ở góc chợ huyện; khuôn mặt ngây thơ, hiền lành của một cô bé 17 chất phác chứa bao tâm sự. Ai cũng hiểu và thương nó nhưng không ai giúp được gì và cuộc sống vẫn cứ trôi đi, trôi đi một cách lặng lẽ trong tối tăm, đau khổ.

Sinh ra trong một gia đình nghèo, bố mẹ làm ruộng, không họ hàng thân thuộc, nhà có 2 chị em gái, nó là em út nhưng cũng gần như là trụ cột trong gia đình. Cái nghèo thật là tàn ác, thiếu tiền khiến bố mẹ nó suốt ngày cãi nhau, bố gia trưởng lắm, đánh mắng mẹ con nó suốt năm, suốt tháng, không khí gia đình lúc nào cũng ảm đạm. Tết đến càng khiến nỗi lo về cơm áo gạo tiền của gia đình nó tăng cao, những món nợ đến kì phải trả; vì thế hai chị em nó không bao giờ có 1 cái Tết thực sự và luôn có suy nghĩ: " Tết chỉ của nhà giàu chứ không phải của gia đình mình". Đêm 30 Tết mà bố vẫn chửi mắng mẹ con nó, Tết chỉ càng làm nó thêm buồn, nó ước sao đừng có Tết còn hơn. Tết đến 3 mẹ con chỉ biết chui trong xó buồng, nuốt nước mắt. Biết vậy, hai chị em cố găng học tập và chăm ngoan giúp mẹ làm việc nhà, chị và nó đều học rất giỏi, được mọi người yêu quý.

Năm cuối cấp 3, mẹ nó ốm nặng và qua đời. Vừa làm xong ma cho mẹ, bố gọi 2 chị em nó đến và nói: " mẹ mày mất rồi, tao không nuôi được chúng mày ăn học, chúng mày là con gái, học xong rồi cũng đi theo chồng, là 1 lũ vô tích sự, tao không cần, tao đi kiếm thằng con trai, chúng mày tự lo liệu đi". Hai chị em chỉ biết im lặng và khóc, những ngày tháng sau đó cuộc sống thật vất vả. Vừa đi học hai chị em vừa trồng rau, nuôi gà, 3 sào ruộng của gia đình thì chị nó nghỉ học ở nhà cấy lúa, chị nhường cho nó được đi học, chị nói: " Dù khổ đến đâu, em cũng phải đi học tiếp, sắp thi ĐH rồi, cố gắng học tập, chị sẽ nuôi em". Giấu nước mắt vào trong nó chỉ biết vùi đầu vào sách vở, thời gian còn lại giúp chị đi chợ bán rau. Bữa cơm của 2 chị em toàn rau là rau, nhiều khi rau còn không có mà ăn.Bố nó lên núi khai hoang và ở luôn trên đó, thỉnh thoảng về mang cho 2 chị em ít tiền, ít gạo. Cuộc sống vất vả, nhiều khi không có lối thoát, không có tiền ăn, không có tiền nộp học, không có tiền mua bút vở. Hàng đêm không ngủ nó nằm cầu nguyện có 1 phép màu sẽ giải thoát cho gia đình bất hạnh của nó.

Nó còn nhớ câu ca xưa " dù giàu hay nghèo ngày 30 Tết thịt treo trong nhà" nhưng với 2 chị em tết đơn giản lắm: không bánh kẹo, mứt tết những thứ mà bọn trẻ con chúng nó thích nhất, chỉ có cặp bánh chưng người ta thương tình đem cho. Ba ngày tết bố nó mang theo ít thịt lợn cùng lũ bạn rượu về nhà ăn uống suốt ngày đêm, bắt chúng phải dọn dẹp. Ngày tết của chị em nó cứ trôi qua như vậy, nó ao ước được 1 lần như chúng bạn có 1 cái tết đầm ấm hạnh phúc bên gia đình, được cha mẹ mừng tuổi và chạy tung tăng, nhưng có lẽ suốt đời này chị em nó không có được.

Và rồi kì thi ĐH cũng đến gần, nó lao đầu vào học để mong thoát khỏi cảnh nghèo khổ bao lâu bám lấy gia đình. Dù biết thi đỗ cũng không ai nuôi nhưng nó vẫn thầm tin người mẹ trên cao sẽ phù hộ và mang phép màu đến cho nó. Trước khi mất, mẹ gọi 2 chị em đến và trăn trôi: "mẹ đi rồi 2 con phải thương yêu nhau, cố gắng thành người". Từ đó trong nó nhen nhóm 1 ước mơ được trở thành bác sỹ để chữa bệnh cứa người- những người nghèo như gia đình nó. Khó khăn chồng chất khó khăn, tưởng chừng như không thể vượt qua, không ít lần nó đã muốn bỏ cuộc mặc kệ dòng đời xô đẩy. Nhưng cuối cùng ông trời đã không phụ lòng người, nó nhận được kết quả đậu ĐH Y Thái Nguyên. Niềm vui, niềm hạnh phúc mà lâu lắm rồi chị em nó mới có; 1 chút hạnh phúc nhỏ nhoi đó đã vụt tắt khi nghĩ đến quá trình học ĐH, ai sẽ nuôi được nó, ai sẽ giúp đỡ chị em nó được đây. Nước mắt lại trào ra, không ai nói nhưng cả 2 chị em đều hiều, chúng ôm nhau khóc.

- Chị ở nhà đi làm thuê chắc cũng đủ tiền ăn cho em hàng tháng đó, em đi học đi.Chị động viên và vỗ về nó.

- Không, em ở nhà, em không đi học đâu, nhà mình như thế này làm sao đủ..... Nó nói nghẹn ngào trong nước mắt.

- Em cứ đi đi, tiền vay vốn sinh viên với tiền chị đi làm, dù khổ 1 chút nhưng em phải đi học. Cố gắng lên em gái, em học sau này còn phụng dưỡng bố và chị nữa, đi đi em mọi chuyện sẽ tốt mà. Giọng chị nó run run như van nài, năn nỉ.

- Em......em.

Chút thời gian còn lại trước ngày nhập học, 2 chị em làm lụng cả ngày, nhặt nhạnh từng đồng rau cỏ, chắt bóp từng đồng đi làm thuê. Hàng xóm cũng ái ngại cho hoàn cảnh này, mỗi người giúp một ít, người cân gạo, người quả trứng.

Phép màu đã đến...Vào một buổi sáng cuối tháng 8. Gió thu như đã tràn về, hơi se se làm lung lay những giọt sương trên luống rau mà chị em nó đang nhỏ cỏ. Bỗng có tiếng gọi:
- Loan ơi, Loan đâu rồi!

Nhận ra tiếng thầy Tuấn, giáo viên chủ nhiệm cấp 3. Rất nhanh nó đứng dạy chạy ra cổng đón thầy.Giọng thầy mừng rỡ nói không rõ tiếng.

- May cho em, được cứu rồi. Quỹ học bổng Thắp Sáng Niềm Tin xét học bổng đối với sinh viên nghèo hiếu học này. Cầm lấy đơn rồi làm đi, làm nhanh lên thầy nộp cho, hy vọng là em được. May quá, may quá rồi.

Nghe thấy thế chị nó chạy ra, rối rít cảm ơn thầy trong khi nó đứng như chết lặng. Không thể tin được, cứ như có 1 tia sáng le lói vào con đường hầm tối tăm của những người bị lạc đang tìm lối thoát, như dòng nước mát lạnh cho những người trên sa mạc nóng bức, như dòng sữa mẹ thơm ngon dành cho cuộc đời tội nghiệp của nó. Nó òa khóc, nắm lấy tay thầy dưng dưng: " Em cảm ơn".
Số phận đã mỉn cười với cuộc sống của 2 chị em, biết tin vui này ai cũng mừng cho nó. Người bố vô tâm, tàn nhẫn của nó cũng trở về, dù bố không tốt nhưng việc đỗ đại học đã kéo bố về với gia đình, về với 2 chị em như an ủi phần nào cho nó, mẹ ở trên trời chắc vui lắm. Nó nhoẻn cười và nghẩng đầu lên ngắm bầu trời. Đã rất lâu rồi nó không nhìn ngăm bầu trời kể từ ngày mẹ mất.
- Bầu trời mới thật rộng lớn và trong xanh làm sao!

Cuộc đời nó đã dần tươi sáng hơn: nó được đi học ĐH, được thực hiện ước mơ của mình. Tết này về nhà nó đã thành sinh viên ĐH, trưởng thành hơn, suy nghĩ lạc quan hơn, nhưng vẫn là cô bé Loan ngày nào với khuôn mặt ngây thơ xen chút âu lo mà ở lứa tuổi nó ít người có. Nó không khác là mấy, vẫn dáng đi nhanh nhẹn, đôi tay gầy dài thoăn thoắt bó tỉa rau mang đi chợ bán giúp chị. Mấy tháng đi học xa nhà, xa chị và người bố vô tâm. Giờ đây chị nó trông già đi nhiều lắm, quanh năm vất vả ruộng vườn, góp tiền nuôi em ăn học mà không quan tâm đến tuổi xuân đang trôi đi. Bố nó vẫn khai hoang đất ở xa nhưng đã quan tâm đến con cái hơn, hay về nhà giúp chị trồng lúa, trông ngô. Coi như là an ủi chị một phần. Và giờ đây nó vẫn đang ngồi góc chợ bán rau. Đã 3h chiều ngày 29 Tháng Chạp, không khí se lạnh của cái thời tiết giáp tết kèm theo chút mưa phùn làm bất kì ai cũng ngần ngại khi ra đường. Nhưng không vị thần nào có thể ngăn cản được Tết về. Mọi người vẫn tấp nập, nhộn nhịp đi sắm tết, chợ tết đông vui lắm: hoa quả, bánh kẹo, bánh mứt, gạo nếp, lá dong; ở đâu đó thoang thoảng mùi bánh chưng rán thơm ngon. Hai bên đường bóng bay đủ màu, hoa đào, hoa cúc khoe sắc thắm.

Đôi tay tê cứng, đôi môi tím tái, cái bụng trống rỗng, nó cười và thầm nghĩ : "mình là cô bé bán rau, gần giống cô bé bán diêm trong truyện cổ tích". Tết năm nay chắc vẫn như mọi năm, không bánh kẹo mứt Tết nhưng trong mắt nó ngời sáng lên 1 hi vọng: Tết năm nay sẽ vui hơn tết năm trước, năm mới đến sẽ cuốn đi những buồn đau, bất hạnh, cực nhọc của năm cũ, thổi 1 luồng gió mới ấm áp hơn cho mọi người và cho gia đình nó. Nó thầm cảm ơn tất cả, những người đã luôn bên nó, giúp đỡ nó, cho nó đôi cánh để tiếp tục theo đuổi ước mơ. Cảm ơn người chị tần tảo đã hy sinh hết lòng cho nó, cảm ơn thầy cô đã giúp nó thành người. Đặc biệt, nó biết ơn sâu sắc Quỹ Học Bổng Thắp Sáng Niềm Tin đã giúp đỡ, tạo điều kiện để nó tiếp tục đi học, tiếp tục sống để thực hiện ước mơ của mình. Cộng đồng TSNT như là gia đình thứ 2 của nó, Nó cười và ngước lên nhìn bầu trời để cảm ơn Thượng đế, cảm ơn người mẹ yêu quý của nó. Vậy là 1 mùa xuân mới lại về với thiên nhiên đất trời, về với mọi người. Mùa xuân này là mùa xuân đầu tiên nó là thành viên của ngôi nhà chung Thắp Sáng Niềm Tin. Mùa Xuân đáng nhớ nhất mà suốt cuộc đời nó sẽ không quên.

(Phan Thị Tuyết Lan - ĐH Thái Nguyên, ĐH Y dược)